không ai đeo đuổi những thứ ko phải của mình
Nào cứ phải cười là vui vẻ đâu anh
Em đã khóc rất nhiều khi áp ngực lên môi anh mỗi lần trời trở gió
Nào cứ phải chia tay là buồn tột độ
Lần cuối cùng ấy về thấy ngõ bỗng thênh thang
Có những điều thấy vô lý rõ ràng
Vậy mà khi trải qua mới biết niềm tin kia sai quá
Gieo bao nhiêu yêu thương đành gặt nghiệt quả
Gặt toàn chiêm bao
Mệt mỏi bấy nhiêu đủ rồi phải không nào ?
Chẳng ai nắm cát vào lòng tay thật chặt để mong giữ lại
Chỉ riêng em cố chấp không chịu bỏ anh ra để cầu mong tình mãi mãi
Mất rồi vẫn không tin…
Nào phải nếu lỡ phản trác sẽ chết sẽ điên
Chúng ta vẫn nhìn thấy nhau sau ngày đổ vỡ
Có lẽ em sẽ lên xe hoa sau ngày anh cưới vợ
Có lẽ hai đứa vẫn bình thường để vụt bước qua nhau

Đôi khi tin yêu quá nhiều làm thương nhớ úa nhàu
Làm nhạt nhẽo cả câu yêu vốn thường lặp lại
Anh hứa rất nhiều, em gật đầu rất nhiều… Một cách thừa thãi
Giá mà một trong hai đứa dám mở mồm đính chính đã gạt nhau
Nào cứ phải hạnh phúc là đi tận cuối đầu
Là bền chặt trong những sáo mòn vô nghĩa
Hạnh phúc là khi bên nhau thấy lòng son trẻ
Thấy lòng vẫn thật thà để nói dừng thôi
Anh đừng buồn vì những vô lý trên đời
Bởi đến tình yêu còn tột cùng vô lý
Chẳng ai cố sáo mòn để làm tri kỉ
… Chẳng ai bắt đầu chán chường mà vẫn mọng môi hôn
Chiều hôm ấy về ngực em chắc chẳng còn
Nhỏ bé , gầy guộc nhiều trước mùa gió thổi
Ngõ rộng lắm để bù đắp những lần chật chội
Một mình em ngang nhiên đi qua đổ nát rồi cười…
Nồng Nàn Phố
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét